du học Nga giúp tôi lớn lên

Du học Nga – Học cách lớn lên một lần nữa

admints Du học Nga

Du học là cơ hội để các bạn trẻ thực sự bước khỏi vòng tay cha mẹ, đối mặt những thử thách mới, và học cách trưởng thành trong môi trường hoàn toàn xa lạ.

Nước mắt những ngày đầu

Tôi từng nghĩ mình là người mạnh mẽ, dễ thích nghi. Nhưng đến khi có mặt tại “trời Tây”, tôi mới hiểu sự mạnh mẽ ấy chỉ tồn tại khi nhốt mình trong vòng chật hẹp.

Để chứng minh bản lĩnh, tôi kiên quyết hoàn thành chương trình đại học mới trở về và lên kế hoạch làm thêm trong các kỳ nghỉ hè. Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra mình đã đánh giá bản thân quá cao.

“Gáo nước lạnh” đầu tiên tôi nhận là rắc rối trong thủ tục nhập cảnh. Vì một sai sót nhỏ về tên, tôi bị giữ lại gần hai tiếng ở sân bay. Cảm giác khủng hoảng bao trùm. Tôi nghĩ, sẽ ra sao nếu mình bị từ chối ngay khi giấc mơ kịp thành hiện thực, phải xách va ly về nước. Đó có lẽ là khoảnh khắc tôi cần người nhà nhất.

Thật may là cuối cùng tôi cũng đã vượt qua và cảm thấy an ủi phần nào khi những người trong đoàn cùng các anh chị được trường cử đến đón vẫn kiên nhẫn đợi trước cửa sân bay.

Nhưng tôi không nhẹ nhõm được lâu. Bữa ăn đầu tiên trên đất người thực sự khiến tôi hơi hoảng. Sau khi cất hành lý, chúng tôi được dẫn đến căng tin. Bà chủ rất thân thiện, nấu cháo gà theo khẩu vị người Việt  cho những người mới đến.

Đây có lẽ là bát cháo tệ nhất tôi từng ăn. Nó có vị lạ, không hẳn ngọt hay mặn. Tám đứa nhăn mặt nhìn nhau, không muốn nếm muỗng thứ hai.  Tôi thầm nghĩ, không biết thức ăn ở đây tệ đến mức nào khi lần đầu đã gặp phải chuyện như thế.

woman-1006100_960_720

Những khó khăn chỉ mới bắt đầu…

Đêm đầu tiên trên đất Nga, cả nhóm mất ngủ vì lệch múi giờ và nỗi nhớ nhà cồn cào. Không đứa nào dám gọi về nhà, sợ bản thân bật khóc và nói những điều khiến gia đình lo lắng. Chúng tôi tự an ủi mọi chuyện sẽ ổn hơn khi quen với cuộc sống ở đây.

Đó là khoảng thời gian khó khăn. Tôi thậm chí không muốn nói chuyện với ai, giấu kín mọi tâm sự trong lòng, không chia sẻ, không quan tâm ai hết, cứ lầm lũi đi về giữa lớp học và phòng ký túc xá.

Sống trong môi trường mới, tôi nhận ra, trước đây, mình cứng cỏi, dám nghĩ dám làm vì luôn có người nhà đứng đằng sau, sẵn sàng giải quyết hậu quả dù trong trường hợp xấu nhất.

Khoảng thời gian ấy, tôi cảm nhận được sự cô đơn đến mức tuyệt vọng.

Những rắc rối không ngờ

Thỉnh thoảng, chúng tôi lại gặp chuyện không vui. Hồi còn ở Việt Nam, các anh chị cũng nói trước về sự khác biệt văn hóa. Tôi nghĩ nó chỉ là rào cản ngôn ngữ. Sang đây mới biết, rắc rối phát sinh từ những chuyện nhỏ nhất, thậm chí nhiều người không thể tin nổi.

Cảm cúm cũng là một trong số những rắc rối đấy. Trước khi sang đây, mẹ đã chu đáo chuẩn bị cho tôi các loại thuốc cảm thông thường nên không cần quá lo lắng. Nhưng cô bạn cùng phòng thì không may mắn như vậy. Cô ấy phải vào viện vì sốc thuốc nhẹ do quá liều và không quen thuốc.

Mùa đông ở Nga rất lạnh. Ban đầu, chúng tôi cảm thấy vui vì được nghịch tuyết, bẻ băng, trong nhà lại ấm áp như tiết trời xuân nhờ hệ thống sưởi. Niềm vui chấm dứt khi một đêm, hai đứa tỉnh dậy và giật mình vì đứa nào cũng chảy máu cam. Sau khi xác định nguyên nhân do chênh lệch nhiệt độ, cả hai phải nhờ nhân viên quản lý chỉnh lại máy sưởi trong phòng.

Đây là việc khá khó khăn vì chúng tôi chưa thạo tiếng. Hai đứa phải mất khá nhiều thời gian để giải thích với họ chuyện gì xảy ra và yêu cầu của chúng tôi. Mỗi đứa một câu, cuối cùng họ cũng hiểu. Nhưng khi người ta hướng dẫn làm thủ tục đề nghị sửa trang thiết bị, chẳng ai bắt kịp tốc độ nói và ngậm ngùi ra về vì tội… dốt.

sick-cold-flu

Học cách trưởng thành

Sau nhiều lần, tôi hiểu ra cuộc sống không thể suôn sẻ như hồi ở Việt Nam và dần chấp nhận với thái độ lạc quan hơn. Nhưng dù mọi chuyện tồi tệ đến mức nào, kết quả học tập không tốt, ốm đau, tôi chẳng dám gọi về nhà, sợ bố mẹ lo lắng. Tôi thậm chí bỏ luôn thói quen chia sẻ cuộc sống hàng ngày qua Facebook vì sợ người nhà biết chuyện không vui của mình.

Cô giáo dạy tiếng Nga là người từng bước đưa chúng tôi thực sự đến với Nga. Cô quan tâm đến những cảm xúc nhỏ nhất, yêu cầu chúng tôi kể chuyện hồi còn ở Việt Nam. Cô cũng giới thiệu chúng tôi với các anh chị khóa trước, dẫn chúng tôi tham quan, khám phá thành phố Moscow. Đi nhiều, chúng tôi nhận ra đất nước này thật đẹp.

Nga có sức hút lạ kỳ. Chúng tôi thậm chí còn đến Quảng trường Đỏ mỗi tuần nhưng không thấy chán. Tám đứa cũng thường xuyên thảo luận về địa điểm tham quan cho hai ngày cuối tuần. Nói nhiều, cãi nhau, cả nhóm dần thân hơn.

zing_duhoc3

Thời gian cũng trôi nhanh hơn. Chúng tôi nhận ra, 6 năm không đủ dài để khám phá nước Nga xinh đẹp, càng không thừa để lãng phí vào những nỗi buồn không đâu.

Tôi liên lạc với người nhà thường xuyên hơn, gặp gỡ, tham gia các hoạt động của du học sinh Việt, kết bạn với những người cùng sở thích.

Tôi quay lại với lối sống như hồi còn ở trong nước. Một điểm đáng mừng là nhờ chênh lệch múi giờ, tôi không cần thức đến sáng để xem bóng đá. Trường cũng có sân bóng rộng rãi, chỉ cần đăng ký chỗ trước là có thể thỏa sức vận động.

Đến giờ, tôi vẫn còn nhớ bài luận đạt được điểm cao nhất của cậu bạn cùng lớp sau một tháng đến Nga. Trong khi chúng tôi lan man kể về nỗi nhớ nhà và khó khăn của bản thân, cậu ấy viết rằng: “Nga giúp tôi học cách lớn lên một lần nữa”.

Nguồn: Zingnews